luyện viết
Hôm qua tôi vừa dành ra khoảng 3 tiếng đồng hồ để đọc khoảng 4 bài viết dài và xem 2 video của trang thepresentwriter trong trạng thái p** c*n. Bình thường mỗi khi h** c** thì tôi luôn ưu tiên việc xem phim hoặc cái gì đó tạo cảm xúc khiến tôi đắm chìm trong đó. Thế nhưng hôm qua là một buổi tối khác thường. Tôi đắm chìm trong từng dòng chữ của The Present Writer. Nghiền ngẫm suy nghĩ và lối viết của tác giả.
Tôi cảm thấy thật ấn tượng
Tầm quan trọng của việc viết.
Viết giúp những suy nghĩ trở nên liền mạch, khi được viết ra dòng suy nghĩ của mình. Tôi thấy giống như tôi đang kiểm định lại suy nghĩ của chính bản thân mình vậy.
Nó có logic không? Mình có đánh rơi mắt xích nào để rồi nhảy cóc không?
Viết giúp tôi hiểu bản thân mình hơn
Hiểu phạm vi ngôn từ của mình đang ở mức nào.
Hiểu cách bản thân đang tư duy
Hiểu con người thật sự, những mong muốn thật sự
Một câu nói mà tôi yêu thích “Bạn muốn dạo bước nhân gian trong một cuộc đời như thế nào?”
Chỉ có viết mới giúp tôi trả lời được câu hỏi này. Còn suy nghĩ thôi thì không thể.
Bạn có thật sự tin vào trạng thái dòng chảy không?
Mặc dù tôi chưa bao giờ đạt được trạng thái này, hoặc đã từng nhưng tôi không nhận ra.
Dù sao thì tôi muốn có cho mình mục tiêu nhỏ này. Làm việc sâu đến mức quên bẫng đi thế giới xung quanh.
Sứ mệnh của viết
Tôi từng có quan điểm rằng một giá trị sẽ là tập hợp của nhiều thứ nhỏ nhặt, vụn vặn. Chúng kết hợp, tương tác với nhau để tạo nên một thứ gì đó đáng giá (xứng đáng với thời gian mà người đọc bỏ ra). Thứ kết quả đó, chúng ta gọi nó là một thứ giá trị.
Nhưng viết không chỉ có vậy, Sứ mệnh của viết là đưa một thứ giá trị được tác giả đúc kết và chia sẻ lại.
Sau đó nó không chỉ lại ở một điểm mà còn tỏa ra nhiều phía. Phía tác giả hiểu sâu kiến thức của mình, nhớ kiến thức của mình hơn. Phía đọc giả thì nghe được thêm những góc nhìn và quan điểm mới thú vị.
Vì vậy tôi cho rằng tư duy đầu tư cho việc viết lách là cực lãi.
Có những khoảng thời gian tôi nghĩ về việc dừng viết. Vì tôi không tin là tôi viết hay, Chết mẹ thật. Suy nghĩ như vậy cần phải thanh trừng ngay khỏi não bộ. Nó ảnh hưởng đến niềm tin và khiến tôi phát triển theo chiều hướng tệ đi.
Thực ra tôi bị đè nén với suy nghĩ đó trong vài lần hút cần. Chợt đọc lại những bài viết, xem lại vài video mà tôi làm ra. Tôi cảm thấy nó thật nhảm nhí, rời rạc và chả liên quan gì đến nhau. Ngay cái khoảnh khắc đó. Tôi ngại!
Ngượng thì đúng hơn
Ngượng cho người khác đọc những cái này. Ngượng vì hổ thẹn, sợ bị chê, sợ bị cười.
Liệu nếu tiếp tục làm những thứ như này theo một cách bản năng liệu tôi có thể phát triển không?
Quá khó để trả lời nhưng không khó để biết được sự thật. Tất cả những gì tôi phải làm, chỉ là làm.
Đúng vậy tôi sẽ tiếp tục viết. Tiếp tục tìm hiểu những kiến thức về sản xuất nội dung thu hút. Tiếp tục đọc và nghe ngóng thế giới. Những người được số đông đánh giá cao đang viết lách như thế nào? Phong cách viết của họ là gì? Ngôn từ của họ hay ho không? Dễ hiểu, bay bổng, hay chân thật.
Vậy để tiếp tục việc viết, câu hỏi đặt ra là. Ở bài viết này tôi đem đến giá trị gì cho bạn?
Tôi muốn kể với bạn câu chuyện về tầm quan trọng cũng như một vài giá trị mà viết đã đem lại cho tôi. Tôi hy vọng nó truyền cảm hứng cho bạn, nếu bạn quan tâm đến lĩnh vực này.
Tôi cũng muốn chia sẻ cho bạn về trải nghiệm của tôi, trải nghiệm tôi vượt qua rào cản đến với việc viết. Viết là sự tự do, Khi bạn chết đi, những bài viết như thế này sẽ là bằng trứng tối cao chứng tỏ bản đã từng tồn tại trên thế giới này.
Nếu bạn cảm thấy những điều tôi viết thú vị hoặc có giá trị đối với bạn. Thì tôi cũng sẽ rất vui, và có thêm động lực viết tiếp, chia sẻ tiếp những bài học, câu chuyện thú vị mà tôi khám phá ra.
Để nhận thông tin về bài viết mới nhất của tôi. Bạn có thể để lại email liên lạc của bạn và tôi sẽ gửi thông báo cho bạn khi tôi đăng tải bài viết mới.